Trang ChínhPortalGalleryThành viênĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics

Share | 
 

 CUỘC ĐỜI MẸ LÀ CÂU TRẢ LỜI

Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 3155
Đến từ : Rain City
Registration date : 10/06/2008

Bài gửiTiêu đề: CUỘC ĐỜI MẸ LÀ CÂU TRẢ LỜI   Thu Jun 28, 2018 6:19 pm


Nếu như có một người nào đó hỏi rằng, giả sử có một điều ước thì tôi sẽ ước gì? Chắc chắn tôi không cần phải suy nghĩ , sẵn sàng dành điều ước ấy để nguyện cầu cho cha mẹ bình yên. Nhưng thưa quý vị, quanh chúng ta, trong cuộc sống này, còn bao nhiêu người mãi mãi không thực hiện được ước nguyện đó! Không phải ai cũng hạnh phúc như chúng ta mà còn có cha mẹ ở bên cạnh, để khi đi học về, quăng cái cặp xuống, chạy lại mở lồng bàn đã có sẵn cơm ăn! Không phải ai cũng diễm phúc để đến mùa Vu-lan lại đón nhận một đóa hồng đỏ thắm, vì còn có rất nhiều bạn trẻ phải ngậm ngùi với vết thương lòng của mình, với sự mất mát, thiếu hụt mà không bất kì thứ gì trong cuộc sống có thể bù đắp được.

Có lần, khi đến dự lễ Vu-lan ở một chùa nọ, lúc mọi người cùng tiến hành nghi thức cài hoa hồng, bất chợt tôi nhìn thấy giữa Phật đường có một bác trai khá lớn tuổi – tầm sáu mươi – đứng cạnh một chàng thanh niên chỉ trạc hai mươi. Khi nhận hoa, chàng trai nọ khóc nức nở… Thương thay, áo anh cài hoa trắng, còn áo của cha anh cài hoa đỏ… Thật sự, đó là một trong số những hình ảnh sẽ ghim chặt vào lòng, khiến tôi cảm thấy ngậm ngùi rất lâu, thậm chí có thể không bao giờ quên được. Hốt nhiên, lòng tôi lúc ấy chỉ nhớ được một điều duy nhất, là lời thơ của nhà thơ Xuân Tâm:
“Năm xưa tôi còn bé, mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu, thân phận trẻ mồ côi
Quanh tôi ai cũng khóc, yên lặng tôi sầu thôi
Mặc dầu nước mắt chảy, là bớt khổ đi rồi
Độ nhỏ tôi không tin, người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ, và nghi ngờ trời đất
Từ đây tôi hết thấy, trên trán mẹ hôn tôi
Những khi tôi phải đòn, đau lòng mẹ la lảy
Kìa nhà ai bên cạnh, mẹ con vỗ về nhau
Tìm mẹ tôi không thấy, lúc buồn biết trốn đâu
Hoàng hôn phủ trên mộ, chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi biết tôi mất mẹ, là mất cả bầu trời…”
Chỉ ai đó khi rơi vào hoàn cảnh mồ côi rồi thì mới hiểu hết nỗi mất mát bản thân phải chịu khi mẹ cha không còn ở cạnh bên.

Lúc ấy, khi nhìn thấy hình ảnh chàng trai trẻ với đóa hoa trắng cài trên ngực áo, rồi bất chợt nhớ về những câu thơ bi thương ấy, tôi nhận ra bên cạnh mình ai cũng khóc – ai cũng cảm thông cho hoàn cảnh của chàng trai. Thậm chí, trong đó còn có cả những giọt nước mắt của chính bản thân tôi, nhưng điều buồn nhất là nhận ra thứ duy nhất mình có chỉ là những giọt nước mắt xót xa muộn màng. Kể cả có là người xuất gia đi chăng nữa, tôi cũng rất nhiều lần loay hoay tự hỏi, tại sao mình lại bất hạnh đến như vậy và tại sao mình lại vô tâm đến như vậy? Cuộc đời ban tặng cho chúng ta một món quà vĩ đại, đó chính là tấm lòng của người mẹ. Con ngỗ nghịch đến mấy mẹ cũng chiều; con xấu xí cách mấy mẹ cũng thương; từng miếng ăn, giấc ngủ, chiếc bút, quyển vở, đôi dép, nụ cười… của chúng ta đều gắn liền với tâm tư, tình cảm của mẹ. Thế mà chúng ta lại quá vô tình, không hề nhận ra sự thiêng liêng, vĩ đại ấy, không hề hiểu cho những gian nan, vất vả mẹ đã hi sinh vì con…; cho đến một ngày, khi chít khăn tang trên đầu, mới cảm thấy mình đã mất tất cả, khi lê những bước chân nặng nề đưa tiễn mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng, mới nhận ra bầu trời bình yên đã không còn…

__Bóng mây – Thượng tọa Thích Thiện Thuận (trụ trì Viện Chuyên tu)__
--------
Link đặt sách: https://goo.gl/QCDkB1
Hoặc đặt sách tại Hiệu sách Bốn mùa

_________________
Let the imagination eases your mind
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://timviet.forumsmotion.com
 
CUỘC ĐỜI MẸ LÀ CÂU TRẢ LỜI
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
TIM VIỆT FORUM :: Trau Dồi Văn Chương/Literature :: Thư Viện Truyện - Tim Viet Library :: Kinh Sách của Các Tôn Giáo-
Chuyển đến